Đâu mới là trường?

Lượt xem: 152

Cứ coi FUNiX là đạo, thì tôi sẽ là nhà truyền giáo trẻ tuổi, ngày ngày đứng trước tượng “thánh nữ” Hannah Nguyễn, cầu nguyện: “Hannah cho mình hỏi môn…” 

Học Ngoại Thương, giảng viên hay gửi cho mấy quyển giáo trình nước ngoài (VD: Kinh tế vĩ mô của Gregor Mankiw), đọc như kiểu truyện bản gốc, rất dễ hiểu, nhưng về đọc giáo trình trong nước, không tài nào hiểu được ý tưởng của tác giả. Về sau mới biết sách nước ngoài họ rất chú trọng trải nghiệm người dùng. Mà thực ra, tôi cũng không hứng thú lắm với kinh tế, nên rảnh rỗi lang thang trên mạng, thấy làm web hay hay, cũng tìm hiểu rồi code lên mấy cái web tĩnh, có điều mày mò lâu quá, hỏi trên các diễn đàn thì có khi cả tuần sau mới được trả lời, mà mình cũng đã search ra vấn đề ấy rồi. Nguyên tắc kiếm tiền của các công nghệ mã nguồn mở cũng thế, dùng miễn phí, hỏi trên mạng thì rất lâu sau mới có đáp án, muốn được trả lời ngay thì trả phí cho nhà phát triển để họ hỗ trợ.

Hoàng Việt Hưng - sinh viên lớp tại sự kiện xDay tháng 1/2017.
Hoàng Việt Hưng – sinh viên lớp K1608C2 tại sự kiện xDay tháng 1/2017.

Hồi mới sang FUNiX học lập trình, bạn bè nói ghê lắm: “Mày có học thì cũng không bằng đám Bách Khoa đâu”. Tôi không phủ nhận, vì đi chơi và nói chuyện với đám “sắn”, chúng nó thông minh hơn mình, học cũng bài bản hơn mình. Nhưng mà tôi cũng không vì thế mà nản, vì sự thực là, về kiến thức hàn lâm, mình không bằng thật, nhưng về các xu hướng công nghệ, hay về bussiness logic, mình không đến nỗi kém lắm. Ở Ngoại Thương, thấy nhiều các đề án kinh doanh, cứ đi đến các vấn đề kỹ thuật là chết, vì rất ít người biết, mà biết thì cũng không sâu, điều đó thôi thúc tôi cắp laptop đi học, đến giờ cũng được 10 tháng.

FUNiX thì thế nào?

Nếu để tả trường, thì đó chỉ là một cái gác xép để máy chủ, một nhóm các anh chị cán bộ ngồi trong khoảng 30m2 quản lý thông tin (điểm, tiến độ học) cho sinh viên. Không giảng đường, không thư viện. Thỉnh thoảng sang chơi hay đóng học phí, chúng tôi phải lựa ghế mà ngồi kẻo chật.

Thầy Nguyễn Thành Nam, có lẽ không cần nói nhiều về nhân vật rất nổi tiếng này, tôi may mắn được tiếp xúc với thầy khá thường xuyên. Tôi rất thích câu nhận xét táo bạo: Sinh viên Ngoại thương giỏi là vì chúng nó giỏi, không phải trường đó làm chúng nó giỏi. Thực tế thì đúng thế thật. Khi tôi đi thi đại học, phòng thi rất vắng, số thí sinh bỏ thi rất nhiều, nhưng điểm trúng tuyển thì cao vút, vì đơn giản là toàn đứa giỏi mới dám thi. Hái được những ngọn rau muống ngon nhất cái đất nước này, thì việc nấu được một món rau luộc thượng hạng cũng là đương nhiên.

FUNiX không làm thế, mà cũng không có điều kiện để làm thế, sinh viên FUNiX đơn giản là người muốn học. Đó có thể là một ông lão thất thập, muốn học để làm gương cho con cháu, đó có thể là một thanh niên từng có một quá khứ lô đề “báo cô” vài tỷ nhưng muốn học để làm lại cuộc đời. Mà có những người, nhìn vào họ là một sự thành công viên mãn, vẫn đi học, bởi người thành công thì không bao giờ ngừng học.

Hoàng Việt Hưng

Sinh viên lớp K1608C2 – Đại học Trực tuyến FUNiX